.
.

Hành trình giải cứu đội bóng nhí Thái Lan: Tình người toả sáng giữa hang sâu


Giữa đêm tối mênh mông, ngửa đầu nhìn chỉ có vách đá, cúi đầu là dòng nước cuồn cuộn, 13 thầy trò đội bóng nhí Thái Lan cũng chẳng biết liệu mình có thể còn có cơ hội được nhìn thấy ánh nắng mặt trời một lần nữa hay không. Tuy nhiên, tình người lại được thắp lên giữa bóng tối mênh mang chốn hang sâu thăm thẳm ấy.


Cuộc sống nào ai biết trước ngày sau sẽ ra sao?

Cả thế giới phập phồng dõi theo bước chân những vị anh hùng đang tham gia công cuộc giải cứu đội bóng  Moo Pa (Lợn Hoang), đội bóng nhí của Thái Lan và huấn luyện viên bị kẹt trong hang Tham Luang Nang Non từ ngày 23/6.

Bốn cậu bé đầu tiên đã được giải cứu an toàn vào tối ngày 8/7. Trong ngày thứ hai, tức ngày 9/7 đã có thêm 4 cậu bé nữa được giải cứu khỏi khu vực hang động cực kỳ phức tạp này. Hiện tại, tất cả các thành viên đã được đưa ra ngoài an toàn. Cuộc giải cứu đã thành công ngoài mong đợi.

Chắc hẳn chẳng thành viên nào trong đội bóng lại có thể tưởng tượng được rằng một chuyến dã ngoại vui vẻ bỗng chốc lại trở thành mối đe doạ tới tính mạng của mình và biết bao người khác. Cuộc sống vẫn luôn đầy những ẩn số như vậy khi một trận mưa lớn ập đến và mọi thứ đã thay đổi chỉ trong tích tắc. 13 thầy trò bỗng chốc phải tìm cách lánh nạn trong một hang động hiểm trở, chật hẹp và phải nhường nhau từng miếng ăn, từng ngụm nước để thoi thóp sống sót qua ngày. Giữa đêm tối mênh mông, ngửa đầu nhìn chỉ có vách đá, cúi đầu là dòng nước cuồn cuộn, tối đen thăm thẳm, chẳng biết khi nào mới rút. Lúc ấy cả đội bóng cũng chẳng biết liệu mình có thể còn có cơ hội được nhìn thấy ánh nắng mặt trời một lần nữa hay không.

Tình người lại được thắp lên giữa bóng tối mênh mang chốn hang sâu thăm thẳm

Nhưng kỳ lạ là giữa cơn khủng hoảng và bao âu lo như vậy, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt đội giải cứu lại là 12 cầu thủ nhí và huấn luyện viên Ekkapol Chantawong đang ngồi thiền đả toạ tĩnh tại trong hang, theo The Australian. Bầu không khí rất yên bình. Khi bị ánh đèn cứu hộ làm chói mắt, các cậu bé mừng rỡ nói lời “cảm ơn”. Các cậu bé điềm tĩnh, không gào khóc, không trách móc, không thở than.

Người nhà và những người theo dõi cuộc giải cứu đều vô cùng bất ngờ khi 13 thầy trò đội bóng vẫn sống sót sau 9 ngày chờ đợi trong hang tối. Họ vẫn giữ được tinh thần lạc quan giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Dì của huấn luyện viên, bà Sriwichai nói: “Tôi luôn tin Ekkapol sẽ giúp tụi nhỏ giữ được bình tĩnh và tinh thần lạc quan. Thằng bé rất yêu quý tụi nhỏ, vì thằng bé cũng từng trải qua nỗi đau mất mát người thân từ khi còn rất nhỏ”.

Ai cũng hiểu rằng nhờ vị huấn luyện viên trẻ tuổi ấy mà tụi trẻ mới đến được nơi trú ẩn an toàn. Chính anh cũng nhường đồ ăn, thức uống cho các học trò thân yêu của mình để chúng được bảo toàn sinh mệnh.

Tờ Bangkok Post của Thái Lan ngày 9/7 đưa tin rằng huấn luyện viên Ekkapol Chantawong, 25 tuổi, là một trong bốn người đầu tiên của đội bóng thiếu niên mắc kẹt được đưa ra khỏi hang Tham Luang hôm qua. Vì anh là người có tình trạng sức khỏe yếu nhất trong đội. Nhưng thực tế là vị huấn luyện viên trẻ tuổi hết lần này tới lần khác vẫn luôn nhường lại cơ hội được giải cứu cho các học trò nhí đáng yêu của mình trước tiên. Anh quyết định mình sẽ là người cuối cùng rời khỏi hang.

Bởi lẽ tình thầy trò và cao hơn cả là tình người của anh đã thể hiện mộc mạc và giản dị qua lời xin lỗi anh gửi các bậc phụ huynh sau thời gian dài mắc kẹt trong hang sâu, theo Straits Time: “Thưa các anh chị phụ huynh, các em nhỏ hiện nay vẫn ổn. Tôi xin hứa sẽ chăm sóc thật tốt cho các em. Cảm ơn các anh chị vì đã động viên và cổ vũ tinh thần chúng tôi trong những ngày qua. Tôi cũng muốn gửi lời xin lỗi các anh chị”.

Quên đi những nguy cơ tiềm ẩn với sinh mệnh mình, anh Chantawong vẫn luôn nhớ tới những người thân yêu của mình và gửi lời trấn an họ: “Bà và dì ơi, là cháu đây ạ. Mọi người đừng lo lắng quá, và hãy giữ gìn sức khỏe ạ”.

Khi sự cố bất ngờ và nguy hiểm ập đến, người dân Thái Lan và những nhà hảo tâm trên thế giới cùng chung tay giải cứu

Trong những ngày qua người ta không thấy quá nhiều những lời trách móc, hay oán giận đội bóng và huấn luyện viên của mình đã vô tình đặt bản thân và đội giải cứu vào chốn nguy hiểm. Các hoạt động trong công cuộc giải cứu phải tiến hành sâu dưới lòng đất, trong những ngách hang vô cùng chật hẹp, đầy vách đá lởm chởm, hiểm nghèo. Dòng nước thì chảy xiết và đục ngầu đến mức gần như không nhìn thấy gì.

Người ta chỉ thấy lời kêu gọi giải cứu đội bóng được gửi đi khắp nơi và tiếng vọng tình người khẳng khái, quả cảm vọng về từ khắp nơi trên thế giới.

Hải quân Hoàng gia Thái Lan là lực lượng đã tham gia công tác tìm kiếm, giải cứu đội bóng và huấn luyện viên ngay từ những ngày đầu. Sát cánh bên họ là gần 1.000 nhân viên cứu hộ và các tình nguyện viên. 7 đặc nhiệm SEAL của Hải quân Hoàng gia Thái Lan cùng chuyên viên y tế cũng ngày đêm túc trực bên trong hang cùng 13 thầy trò đội bóng. Lực lượng cứu hộ thậm chí còn chuyển lương thực đủ dùng trong 4 tháng vào trong hang, phòng trường hợp mưa nhiều trở lại làm mực nước dâng cao cản trở nỗ lực cứu hộ.

Saman, một thợ lặn 38 tuổi, đã rời hải quân nhưng anh đã trở lại để giúp đỡ trong công cuộc giải cứu. Vào hồi 2h ngày 6/7, đang trên đường trở lại trạm chỉ huy sau khi mang đồ tiếp tế cho đội bóng, Saman đã bất tỉnh và phải bỏ mình giữa dòng nước hiểm. Tiếng gọi lương tri đã thôi thúc anh tham gia giải cứu và sẵn sàng hiến dâng cả sinh mệnh mình như thế.

Hay như Bác sĩ Harris đang công tác tại MedSTAR, một đơn vị cung cấp dịch vụ cấp cứu thuộc chính phủ Australia. Ông cũng là một thợ lặn chuyên khám phá hang động với hơn 30 năm kinh nghiệm dày dặn. Khi được đề nghị tham gia vào chiến dịch giải cứu đầy nguy hiểm này, ông Harris đã không chần chừ mà ngay lập tức bỏ dở kỳ nghỉ của mình để bay sang tỉnh Chiang Rai, Thái Lan. Hàng ngàn hàng vạn trái tim của mọi người trên thế giới vẫn đang dõi theo những nỗ lực giải cứu của ông và 90 thợ lặn Thái Lan và quốc tế nơi đây.

Mọi người dường như chỉ lo lắng cho sự an toàn của các em và chờ đợi từng cậu bé xuất hiện mà không quá bận tâm tới chi phí giải cứu. Bởi có lẽ họ đều hiểu rằng giá trị mạng sống không thể đo đếm bằng tiền, như lời phát biểu của thủ tướng Thái Lan Prayut Chan-o-cha hôm thứ Hai ngày 09/7. Ông nói: “Dù chúng ta có phải chi bao nhiêu tiền, không ai phàn nàn về điều đó. Mạng sống là quan trọng nhất”.

Kanet Pongsuwan, hiệu trưởng trường Mae Sai Prasitsart, nơi 6 thành viên đội bóng Lợn Hoang đang theo học, sau những gì xảy ra ông phát biểu như sau: “Chúng tôi sẽ đối xử tích cực và không đổ lỗi cho các em vì bất cứ điều gì. Các em chỉ là nạn nhân của thảm họa”.
Thiên Hà




Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *